Câu chuyện ảnh kể cho các bạn môt câu chuyện cuốc sống thường nhật của cô Giao, một cán bộ tăng cường từ miền Bắc theo chồng vào Huế và cũng là một trong số ít người gắn bó với chung cư từ những ngày đầu 1976. Câu chuyện xoay quanh cô với những mẩu chuyện thú vị được cô chia sẻ, đôi lúc là khó khăn, cô đơn nhưng ẩn chứa trong đó lại đầy tích cực, lạc quan.
Dù mang nhiều đặc điểm kiến trúc đặc biệt và lịch sử nhưng nơi đây dường như bị bỏ quên ở Huế nên phóng sự ảnh hy vọng sẽ kéo thêm nhiều sự quan tâm cũng nhưng tò mò của các bạn trẻ muốn khám phá và chụp ảnh về chung cư. Bộ ảnh được mình theo chụp khá nhiều thời gian và bằng điện thoại Oppo F7, cảm giác dễ dàng và nhân vật ít thấy sự hiện diện của người chụp hơn.
Thông qua nhân vật, người xem sẽ đi qua cái nhìn khái quát tổng thể nhất về kiến trúc hằn lên nét thời gian của khu chung cư, cuộc sống bình lặng của người dân xung quanh và sự tương phản giữa khu vực này với những khu vực mới phát triển xung quanh.

Nằm lọt thỏm trong trung tâm thành phố Huế, nhưng rất dễ nhận ra chung cư với màu sơn vàng nhuốm màu thời gian. Chung cư được xây từ năm 1976 và không hề có sự thay đổi nào lớn từ thời gian đó đến nay.

Buổi sáng, cư dân tại chung cư thức dậy bắt đầu một ngày mới với những công việc thường nhật nhất.

Cuộc sống ở khu chung cư khá chậm rãi và nhẹ nhàng. Đôi khi nhưng nỗi lo về sự xuống cấp cũng như dự án giải toả vẫn thấp thoáng đâu đó trong những suy tư của họ.

Khu chung cư như một đặc khu tách biệt khi có chợ và không gian sinh hoặt nằm lọt thỏm trong đó.

Chợ truyền thống Việt :D , người dân có thể tranh thủ đi chợ sau giờ làm để đi chợ, sự tiện lợi đến mức người ta có thể vừa mua hàng vừa ngồi trên xe.

Cô Giao, một người phụ nữ đến với chung cư từ những ngày đầu tiên và chứng kiến biết bao biến động của nơi đây, từ cư dân cho đến những thay đổi lớn trong thiết kế chung cư.

Căn nhà cô đang sống ngày xưa là của con trai cô và sau một biến cố anh ấy đã ra đi từ rất trẻ. Cô bắt đầu ngày mới bằng việc thắp hương, cắm hoa và lau dọn bàn thờ, nơi trang trọng nhất trong ngôi nhà này. Cô trở về nhà và chăm khu vườn nhỏ trước nhà, khu vườn cô tự tay gom đất và làm giàn để trồng rau và hoa. Hàng xóm thăm viếng cô như người nhà.

Khi không có ai, thì ngắm khu phố nhỏ giữa các block của chung cư. Chẳng biết là cô nghĩ gì, nhưng thấy cô luôn bình thản. Căn hộ của cô nằm kế bên những căn hộ có đông người sống khác. Từ cửa sổ của căn hộ cô có thể quan sát thấy toà nhà chung cư mới đẹp và cao nhất thành phố.

Trong căn hộ của cô ngoài bàn thờ chồng và bố của cô còn có khá nhiều ảnh cô hồi trẻ và con gái cô. Cô xem việc lưu giữ ký ức thông qua các kỷ vật và hình ảnh là một việc quan trọng để con cháu có thể hiểu thêm về một thời kỳ và thông tin về các bậc tiền bối

Cô chép lại gần như tất cả các lá thư mà cô và lưu giữ chúng một cách cẩn trọng nhất. Cô giữ gìn tất cả những thông tin về mình, từ bằng Đại Học cho đến những huy chương hay bằng khen.

Cô có một niềm đam mê sách khá mãnh liệt và cô thường bỏ ra kha khá tiền đề sưu tầm cũng như mưa sách mới. Cô bảo : "Khi cô mất đi thì những gì còn đẻ lại cho con cháu là một ít kiến thức qua những quyển sách này". Bố và cách anh chị em của cô chung tay xuất bản ra khá nhiều dầu sáh nổi riêng và được tái bản cho đến hôm nay.

Cô đang xem lại quyền Ca Dao mà bố cô là chủ biên.

Sau khi ăn trưa và nghỉ ngơi cô thường đi đón cháu gái vì con gái cô là giáo viên và đang công tác khá xa. Trường của cô bé khá gần với chung cư nên khá tiện cho bà để đi đón cháu.

Tuổi cao với cả tình hình giao thông khá phức tạp nên hai bà cháu chọn phương án đi bộ về nhà. Sau khi về đến chung cư,như thường lệ việc đầu tiên là bà thắp hương cho chồng và con trai thêm một lần nữa.

Có một bé cháu, đợi đến giờ qua giúp bà là một điều mong đợi của cô bé với những món ăn vặt đậm chất Huế. Bà cũng hay kể chuyện hoặc lật tìm cho cháu những tấm ảnh kỷ niệm gia đình.

Sau khi chờ đợt con gái dạy xong và về đón cháu, cả nhà lại có một bữa cơm thân mật. Thường thì mỗi tuần buổi cơm có cả 3 bà cháu sẽ được diễn ra vào cuối tuần. Lúc này có lẽ là khoảnh khắc bà vui nhất trong ngày.

Với những chủ đề xoay quanh việc học hành của cháu gái và đôi khi là tình hình cuộc sống chung cư,buổi cơm cứ thế diễn ra trong rộng ràng tiếng trò chuyện. Hai mẹ con cô con gái về và bà lại trở lại căn hộ của mình.

Thời gian một ngày của mọi người đều như nhau, mọi thứ luôn chuyển động, và khi đêm đến, cô cũng như chung cư tìm đến những giây phút nghỉ ngơi thầm lặng và bình yên nhất.