Biển gọi...

Lần đầu tiên tôi thức dậy từ sáng sớm đi ngắm bình minh trên biển. Mới 5 giờ sáng nhưng trên bãi biển đã tấp nập bóng người qua lại. Vài người khách du lịch dậy sớm dạo bước ngắm bình minh. Những con thuyền câu mực đêm đã trở về bến. Tiếng người ý ới gọi nhau vang cả một góc làng chài nhỏ. Phóng tầm mắt nhìn ra biển phía xa xa, thấy cả một vùng trời vàng ửng. Chỉ có thể thốt lên một từ: “Đẹp!”. Đẹp đến mê hồn! Cái khoảnh khắc khi mặt trời từ từ nhú lên khỏi mặt biển là một trong những khoảnh khắc kỳ diệu nhất mà thiên nhiên mang lại. Nó xứng đáng là một kỳ quan của tạo hóa, và ai cũng nên chiêm ngưỡng ít nhất một lần trong đời. Chợt nghe đâu đây phảng phất giai điệu bài hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: “Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về…”

Người đăng: Trang Lily